Doanh nhân Văn hóa
Thứ bảy, 03/7/2010 8:29 GMT+7

Ứng dụng Tứ Thư trong quản trị nhân sự (bài 2)

Bản in ấn Email
Cỡ chữ
Ý kiến bình luận (6)
(Tamnhin.net) - Quản trị nhân sự ngày nay, đã thực sự trở thành một khoa học và nghệ thuật về con người. Ứng dụng những nghiên cứu thành công về quản trị nhân sự, là một hành động tất yếu, để phát triển bộ máy của các tổ chức, doanh nghiệp.

Các chủ doanh nghiệp hay các giám đốc nhân sự, thường chỉ áp dụng những khuôn mẫu nhàm chán về khen thưởng và khiển trách đối với nhân viên, mà quên đi rằng, việc làm ấy chỉ có tác dụng bề mặt, chứ chưa thực chất khiến cho người ta tâm phục khẩu phục, toàn tâm toàn ý cống hiến cho sự thịnh vương chung của công ty.

Nghệ thuật quản trị nhân sự là, làm sao để nhân sự hạn chế tối thiểu phạm lỗi và, phát huy tối đa năng lực làm việc. Từ đó, xây dựng một kết cấu, một guồng máy bằng sự kết nối trí tuệ và đoàn kết trí tuệ doanh nghiệp. Sức mạnh có được từ việc làm ấy khó mà lường hết được uy lực, nó là một bó đũa, một chỉnh thể liên kết bền vững, trái với sự manh mún, rời rạc, nhỏ lẻ, dễ phân tách.



Mở đầu sách Trung Dung, chương Thiên Mệnh viết: "Mệnh mà trời ban riêng cho từng người thì gọi là tính. Thuận theo tính mà đối nhân xử thế, làm mọi việc, thì gọi là đạo. Tu dưỡng theo nguyên tắc của đạo để đối nhân xử thế, làm mọi việc, thì gọi là giáo". Hiểu ý nghĩa của câu nói này dưới ánh sáng của triết học Mác - Lê, thấy rằng, nhân tính là bản chất phổ biến của con người, nói cách khác, là tổng hòa các mối quan hệ xã hội. Một CPO - Giám đốc nhân sự giỏi, tất phải thấu đáo trong việc hiểu về bản tính của con người nói chung và từng cá tính của nhân viên thuộc cấp nói riêng.

Trong một doanh nghiệp, thường thì các bộ phận hay có sự mâu thuẫn với nhau. Ví như, bộ phận kinh doanh, marketing thì thường mâu thuẫn sâu sắc với bộ phận sản xuất. Chính mâu thuẫn này, là động lực của sự phát triển doanh nghiệp, nó phản ánh sự chuyển động của thị trường buộc sản xuất phải thay đổi. Cho nên, khi nào mà  trong một doanh nghiệp không còn tồn tại mâu thuẫn này, thì coi như doanh nghiệp ấy đã thực sự chết. Vậy thì, ứng phó với các mâu thuẫn quan hệ nội tại doanh nghiệp, buộc nhà quản lý nhân sự phải có những biện pháp dung hòa làm sao cho tốt nhất.

Sách Trung Dung đã nói: "Thuận theo tính mà đối nhân xử thế, làm mọi việc...". Tuy nhiên, không chỉ đòi hỏi CPO phải nắm rõ tâm tính của từng nhân viên trong từng bộ phận, mà phải có những chính sách thích hợp, cũng như những pháp chế đúng đắn và công bằng của doanh nghiệp, để có thể khéo léo vận dụng một cách nghệ thuật những quyết định của mình.

Hạn chế hay kích thích không hợp lý về việc chấm điểm đánh giá nhân viên, đều là sai lầm. Quản trị nhân sự chuyên nghiệp được thể hiện ngay từ khi bổ nhiệm một ai đó, và, bổ nhiệm họ không vì bằng cấp mà vì việc họ làm và làm được. Thuật cầu nhân (tìm người) và trị nhân (trị người) phải được biến hóa và ứng dụng linh hoạt ngay từ khâu đầu tiên trong tuyển dụng nhân sự. Quản trị nhân sự không chỉ đơn thuần là quản lý con người, mà còn là thúc đẩy sự "tinh tấn" của họ và khơi dậy trong họ những tế bào năng khiếu trội, dẫn họ đứng lên cái bục vinh quang của đời họ, mà vốn dĩ, cái bục ấy ai cũng được tạo hóa chia phần. Chỉ là, có người này người khác không đứng lên được vì, họ không biết cách để trèo lên mà thôi.

Suy cho đến cùng, quản trị nhân sự chính là khai thác và sử dụng nguồn nhân lực hiệu quả. Muốn làm được điều đó, không chỉ đòi hỏi một CPO phải có tầm lãnh đạo, có con mắt hiểu người, thấu người, mà còn cần đến một cái đầu có sở học, và trên hết là có cái tâm cầu người. Chỉ khi có tâm cầu người thì, người giỏi, người hiền mới tụ về góp sức. Ấy cũng là cái lẽ, cái đạo mà người xưa đã làm và đã thành công.

Kiến thức sách vở dẫu quý đến thế nào đi chăng nữa, nhưng nếu không được vận dụng linh hoạt vào thực tế, thì kiến thức ấy cũng sẽ bị đóng băng. Hiện trạng bê tông hóa hóa trí thức trong các doanh nghiệp ngày nay, đã nói lên cái việc doanh nghiệp không sử dụng hết chất xám, hết năng lực của nhân viên, biến nhân viên thành những con robot rập khuôn và máy móc, kìm hãm sự thăng hoa trong sáng tạo và giảm kết quả công việc.

Chuyên gia tư vấn chiến lược Nguyễn Quốc Phồn, có một ví von rất thú vị. Ông cho rằng, đời sống của một doanh nghiệp cũng giống như đời sống của một con người. Nó chia làm bốn giai đoạn: sinh, lão, bệnh, tử. Chiếu theo các bước đời sống của doanh nghiệp mà ông Nguyễn Quốc Phồn đã nói, thấy rằng, giai đoạn "sinh" của một doanh nghiệp là giai đoạn cốt lõi, và, mọi chiến lược về kinh doanh, về nhân sự, về quản lý v.v... nên tập trung ở giai đoạn này. Trong đó, vấn đề con người phải thực sự được quan tâm và đầu tư, không chỉ để phục vụ cho giai đoạn đi xuống của doanh nghiệp, mà còn để chuẩn bị cho sự kế nhiệm và chuyển giao.

Sách Tứ Thư là một trong những cuốn kỳ thư, có thể đem lại cho những trí thức nói chung và các chủ doanh nghiệp, các giám đốc nhân sự nói riêng, những tham khảo quý giá, trong việc cầu người và trị người. Chúng tôi sẽ tiếp tục hầu bạn đọc thêm một số góc nhìn về doanh nghiệp, dưới ánh sáng của trí tuệ người xưa.

Trịnh Tuấn
Bài 3: Ứng dụng Tứ Thư trong xây dựng quan hệ đối tác


Ý kiến của bạn
Thêm "Lời Khổng Tử..."
@TT, xin lỗi bạn TT, tôi hơi quá lời. Còn bạn Mai Hương, bạn nhầm ý tôi. Ý tôi là bài báo không nên "phán". Thế thôi mà. Ngay cả câu bạn TT trả lời lại cũng noi đúng ý tôi: Ta không phải là người khi sinh ra đã biết tất cả, mà do hâm mộ đạo nghĩa đời xưa, nên cần mẫn học tập mà có được tri thức như hiện nay". Thế cho nên ta không nên "phán" bạn à. Nên học tập. Có gì quá lời, bạn thứ lỗi.
Bức xúc
Lời Khổng Tử...
Thưa bạn Bức Xúc@: Sách Luận Ngữ, phần Thuật Nhi, ý thứ 20, Khổng Tử Viết: "Ta không phải là người khi sinh ra đã biết tất cả, mà do hâm mộ đạo nghĩa đời xưa, nên cần mẫn học tập mà có được tri thức như hiện nay". Bạn Bức Xúc có đọc Tứ Thư, ắt đã đọc qua sách Luận Ngữ và tất không thể không biết câu vừa dẫn. Xin khỏi bàn thêm. Trân trọng và cảm ơn bạn rất nhiều vì sự đóng góp nhiệt tình cho tác giả và cho Tamnhin.net!!!
Trịnh Tuấn
Bằng cấp, chức danh... hẳn đã là trí thức?
Thật phản cảm với những phát ngôn của bạn Bức Xúc, không hiểu bạn bức xúc điều gì? Mình thì nghĩ rằng, VN mình quá chuộng về cái gọi là "chức danh" hay "bằng cấp" mà không quan tâm đến những người có thực lực học vấn. Tác giả Vũ Tài Lục trong cuốn "Thân phận trí thức" in cách đây khoảng 40 năm đã nói cả rồi. Có lẽ, bạn Bức Xúc chưa Tiếp Xúc với văn hóa Tây phương, nên chưa thấy hết được tính open trong đánh giá người khác. Như trong bài viết trên của tác giả TT có viết: "... không vì bằng cấp mà vì việc họ làm và làm được". Hi vọng rằng, sẽ còn được tham khảo nhiều hơn những bài viết mới và, cũng mong bạn Bức Xúc giảm sự ganh tỵ hoặc bức xúc cá nhân trong tiết trời hơn 40 độ C này.
Mai Hương - Trường Quốc tế Uni World
KHIÊM TỐN ĐI
Tôi không rõ tác giả là nhà nghiên cứu "uyên thâm" nào, vì không ghi rõ chức danh. Tôi có suy nghĩ thế này, bài đăng báo điện tử chỉ là bài báo. Báo chí chỉ là người đưa tin, vậy mà đọc bài này toàn thấy "phán" như Thẩm phán trước tòa. Tác giả "UYÊN THÂM" này nghĩ rằng, trái dất này là của riêng mình và chỉ có mình mới nghiên cứu Tứ thư hay sao ý.
Bức xúc
Xin vui lòng viết dễ hiểu hơn...
Mặc dù rất thích bài viết này, nhưng có nhiều chỗ tác giả dùng chữ cổ, khó hiểu. Hi vọng trong những bài tới, tác giả bớt dùng thuật ngữ và từ Hán Việt, đồng thời có giải thích kỹ hơn về ý nghĩa của các trích dẫn. Cảm ơn rất nhiều!
Hưng - Cty truyền thông Tập đoàn Dầu Khí VN
Chờ đón bài kế tiếp...
Xin có lời chúc mừng Tầm Nhìn và cháu Trịnh Tuấn vì loạt bài khá ấn tượng. Sau loạt bài của anh Nguyễn Trần Bạt, anh Nguyễn Huy Cường và của anh Dương Kỳ Anh, có lẽ đây là loạt bài mà Tamnhin.net đầu tư khá công phu. Tôi có nghiên cứu về Tứ Thư, Ngũ Kinh cách đây vài chục năm, nhưng bây giờ xem lại, vẫn thấy sách có nhiều điều còn nguyên giá trị. Đất nước đã sang trang, kinh tế thị trường phát triển như vũ bão, những người có lòng, có tâm với vốn cổ là rất đáng quý. Quý hơn là biết vận dụng vốn ấy trong những ứng dụng hôm nay. Rất trân trọng và chúc mừng!!!
TS Nguyễn Phúc Toàn - TP.HCM