Không nên gian lận trong ăn uống có thể ngăn chặn thói quen ăn đồ ăn nhanh

Văn hóa thể thao Thể thao
Chủ nhật, 02/10/2011 7:20 GMT+7
Trong các chương cuối, tôi đã nói chuyện về việc làm thế nào các công ty thức ăn nhanh lại có những phát hiện tuyệt vời trong lĩnh vực khoa học thần kinh.

 

 

No-cheating diet cures fast-food fix

 

Over the last few episodes, I talked about how the fast-food companies have tapped into, and exploited, some of the wonderful discoveries from the land of neuroscience.

They do this, not because they love pure science, but because they want you to buy and then eat unhealthy food, even when you are not hungry.

But even though they have big budgets and inside knowledge, there's a lot you can do to not get fooled.

The first action is to heed the famous advice of Michael Pollan, who wrote the book, The Omnivore's Dilemma. The advice is just seven simple words: 'eat food; not too much; mostly plants'.

And of course, by food, Michael Pollan means something that your grandparents would recognise, rather than some processed, freeze-dried, vacuum-packed, vitamin-enhanced, fat-reduced, purified extract of what was once a perfectly fine food.

 

The second piece of advice comes from Nando Pelusi, who wrote in the journal Psychology Today, a neat little article entitled 'Neanderthink: An Outsize Appetite, Courtesy Of Evolution'.

 Dr Pelusi's advice also comes in seven simple words, which are: 'dieting gets easier if you don't cheat'. 

The first problem with cheating is that it can make you crave and lust after the forbidden foods.

The second problem with cheating is that it can make you lose faith in your ability to control what you eat and when and how much.

It's easier to control your eating habits if you remember this little gem from the land of neuroscience: it takes about three days of cravings before your brain resets your hormone levels, and makes the food cravings much weaker.

In the long run, it's much easier if you make absolute rules about your eating habits, rather than having to make a new decision every single time. So stick to the no-cheating rule.

The third piece of advice also comes from the land of neuroscience. Sometimes, bad habits are surprisingly simple to break. How? Just change something, anything!

 You can either change the environment in which a bad habit occurs, or you can change how the bad habit is carried out or, if you're really keen, you can change both.

This advice comes from Professor David Neal, who wrote a paper called 'The Pull Of The Past: When Do Habits Persist Despite Conflict With Motives?'

He looked at a very common bad habit; a movie-goer eating popcorn. He compared movie-goers who always ate popcorn at the movies with movie-goers who hardly ever ate popcorn at the movies.

 And then he got them to eat either fresh popcorn, or stale popcorn that was a whole seven days old. (Yup, it was definitely stale.)

At the movies, in the familiar surroundings in which they always ate popcorn, the habitual popcorn-munchers ate the same amount of popcorn, whether it was fresh or stale. They didn't care about the taste, they just ate.

You see, over the years, they had become conditioned to eating popcorn whenever they were in a movie theatre.

But the people who hardly ever ate popcorn at the movies were different. They ate much less of the stale popcorn.

That also makes sense. They had not been conditioned to always eat popcorn at the movies, so they rejected the bad-tasting, week-old popcorn.

Then Professor Neal changed the environment. Now all the volunteers were eating their popcorn (either stale or fresh) in an office meeting room, not a movie theatre. And the result was that the habitual popcorn eaters suddenly began eating less of the stale popcorn.

The environment was different, so their bad habit was undermined.

And as you'd expect, the people who hardly ever ate popcorn at the movies again easily recognised stale popcorn, and once again, ate less of it.

And then Professor Neal changed how the volunteers ate the popcorn. He got them to eat with their non-dominant hand. So if they usually ate with their right hand, now they had to eat with their left hand.

Instead of doing automatic mindless eating, they had to think about what they were doing. Suddenly, the habitual popcorn-eaters reported that the stale popcorn was not palatable and, in fact, they disliked it. And as a result, again, ate less stale popcorn.

An example of mindless eating is that you might have a few nuts whenever you come home, or you might always have a big snack at night, or you might get several meals each week at a fast-food outlet.

You might have though that these bad habits are hard to break.

But if you follow the advice of 'eat food; not too much; mostly plants', and the other advice of 'never cheat!', and the final advice of either changing the environment of your bad eating habits, or how you carry out your bad eating habits, well then, you've got a good chance.

The knowledge of neuroscience can now be your new best friend forever.

 

Không nên gian lận trong ăn uống có thể ngăn chặn thói quen ăn đồ ăn nhanh

Trong các chương cuối, tôi đã nói chuyện về việc làm thế nào các công ty thức ăn nhanh lại có những phát hiện tuyệt vời trong lĩnh vực khoa học thần kinh.

Họ làm điều này, không phải vì họ yêu thích khoa học thuần túy, mà vì họ muốn bạn mua và sau đó ăn những thức ăn không tốt cho sức khỏe, ngay cả khi bạn không đói.

Nhưng cho dù có thế nào thì vẫn còn rất nhiều điều bạn có thể làm để không bị lừa.

Việc đầu tiên là hãy lưu tâm đến những lời khuyên nổi tiếng của Michael Pollan, tác giả của cuốn sách “Omnivore trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lời khuyên đơn giản chỉ là ‘ăn thức ăn, vừa đủ, và chủ yếu là rau’.

 Và tất nhiên, theo ý  của Michael Pollan, thức ăn ở đây là thức ăn theo đúng nghĩa trong tiềm thức của thế hệ ông bà, chứ không phải là một số loại chế biến đông lạnh, chân không đóng gói, tăng cường vitamin, chiết xuất tinh khiết giảm chất béo, những gì đã từng được coi là thực phẩm hoàn hảo.

Lời khuyên thứ hai đến từ Nando Pelusi, người đã từng viết bài cho tạp chí Tâm lý học ngày nay, với tựa đề ngắn gọn "Neanderthink: Thèm ăn quá mức, phép lịch sự của quá trình tiến hóa".

Lời khuyên của tiến sĩ Pelusi cũng vô cùng đơn giản trong bảy từ (tiếng Anh), đó là: ‘ăn kiêng dễ hơn nếu bạn không gian lận '.

Gian lận gây ra các vấn đề sau: Đầu tiên, nó có thể làm cho bạn luôn khao khát và thèm muốn những thực phẩm bị cấm.

Vấn đề thứ hai là nó có thể làm cho bạn mất niềm tin vào khả năng của bạn để kiểm soát những gì bạn ăn, khi nào, và bao nhiêu.

Sẽ dễ dàng kiểm soát thói quen ăn uống của bạn hơn nếu bạn ghi nhớ những lời khuyên quý giá thuộc lĩnh vực khoa học thần kinh sau đây: Bạn sẽ phải chịu đựng khoảng ba ngày thèm ăn trước khi bộ não của bạn điều chỉnh lại lượng hormone, và làm giảm cảm giác thèm ăn.

Về lâu dài, sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn thực hiện quy tắc tuyệt đối về thói quen ăn uống của bạn, thay vì phải đưa ra quyết định mới mỗi lần. Vì vậy, hãy kiên trì với quy tắc không gian lận.

 Lời khuyên thứ ba cũng thuộc về lĩnh vực khoa học thần kinh. Đôi khi, việc phá bỏ những thói quen xấu lại đơn giản đến ngạc nhiên. Làm thế nào? Chỉ cần thay đổi một cái gì đó hay bất cứ điều gì!

Bạn có thể thay đổi môi trường tạo thói quen xấu, hoặc bạn có thể thay đổi cách mà bạn thực hiện thói quen xấu hoặc; nếu bạn thực sự quan tâm, bạn có thể thay đổi cả hai.

Lời khuyên này xuất phát từ Giáo sư David Neal, người đã viết một bài báo mang tên "Trở về Quá khứ: Khi nào thói quen dai dẳng có mâu thuẫn với việc xem phim?”

Ông thấy một thói quen xấu phổ biến: Khán giả xem phim ăn bỏng ngô trong rạp chiếu phim. Ông so sánh những khán giả ăn bỏng ngô với người hầu như không bao giờ ăn trong rạp chiếu phim.

Và sau đó ông để ý xem họ ăn bỏng ngô mới hay bỏng ngô rang để ôi 1 tuần. (Yup, chắc chắn là ôi.)

Tại rạp, một môi trường quen thuộc để ăn bỏng, người ta nhai tóp tép cùng một lượng bỏng ngô mà không cần biết tươi hoặc ôi. Họ cũng không quan tâm đến hương vị mà chỉ hục đầu vào ăn.

Bạn thấy đấy, cứ như vậy,  dần dần, ăn bỏng ngô bất cứ khi nào đi xem phim chiếu rạp đã trở thành một thói quen.

 Tuy nhiên, những người không bao giờ ăn bỏng ngô ở rạp chiếu phim thì lại khác. Họ ăn ít bỏng ngô ôi hơn.

 Điều này cũng là dễ hiểu. Họ không có thói quen lúc nào cũng ăn bỏng ngô tại rạp phim, do đó, họ không thèm loại bỏng ngô để ôi hàng tuần.

Sau đó, Giáo sư Neal quyết định thay đổi môi trường. Bây giờ tất cả các tình nguyện viên đang ăn bỏng ngô (ôi hoặc mới) trong một phòng họp, không phải là một rạp chiếu phim. Và kết quả là những người này đột nhiên bắt đầu ăn ít bỏng ngô ôi hơn.

Môi trường thay đổi, nên thói quen xấu của họ dần mất đi.

Và đúng như mong đợi, những người hầu như không bao giờ ăn bỏng ngô ở rạp nữa dễ dàng nhận ra đâu là bỏng ngô cũ, và dần dần, ăn ít loại bỏng đó đi.

Sau đó, Giáo sư Neal thay đổi cách các tình nguyện viên ăn bỏng ngô. Ông để ý thấy họ ăn bằng tay chiêu. Vì vậy, nếu họ thuận tay phải, thi bây giờ họ lại ăn với bàn tay trái.

Thay vì ăn một cách vô thức, họ đã phải suy nghĩ về những gì họ đang làm. Đột nhiên, người ăn bỏng ngô thường xuyên cho biết rằng bỏng ngô cũ không ngon miệng và trên thực tế, họ không thích nó. Và kết quả là, một lần nữa, họ ăn bỏng ngô cũ ít đi.

Một ví dụ của việc ăn vô thức ở chỗ bạn có thể ăn một vài hạt bất cứ khi nào bạn trở về nhà, hoặc lúc nào cũng có 1 bữa ăn nhẹ vào ban đêm, hoặc có thể có vài bữa ăn mỗi tuần tại một cửa hàng ăn nhanh.

Bạn có thể thay đổi mặc dù những thói quen xấu rất khó phá vỡ.

Nhưng nếu bạn làm theo các lời khuyên 'ăn thực phẩm; ăn vưa phải, và chủ yếu là rau’, "đừng bao giờ ăn gian lận', và lời khuyên cuối cùng ‘thay đổi môi trường thói quen ăn uống xấu của bạn, hoặc cách bạn thực hiện thói quen xấu đó’, như vậy là bạn đã có một cơ hội tốt để thay đổi.

Kiến ​​thức về khoa học thần kinh có thể là người bạn tốt nhất trong suốt cuộc đời bạn.

 

Nguồn: ABC



Ý kiến của bạn