Doanh nhân Văn hóa
Thứ hai, 19/7/2010 15:09 GMT+7

Lời nhắc nhở của giám đốc

Bản in ấn Email
Cỡ chữ
(Tamnhin.net) - Khi bước chân vào công ty quảng cáo này, tôi cũng là một nhân viên chăm chỉ. Lúc đầu, do chưa quen với công việc nên tôi cũng mất khá nhiều thời gian để hoàn thành được công việc của mình. Dần dần, mọi việc cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, công việc bây giờ đối với tôi không còn quá nhiều căng thẳng và áp lực nữa.

Hồi nhỏ, tôi luôn ước ao là mình có thể viết được một thiên tiểu thuyết để đời, và thời gian rỗi ở công ty tôi đã dành để thực hiện ước mơ đó của mình. Một buổi chiều đẹp trời khi đang bị cuốn theo tình tiết trong chính câu chuyện của mình, thì chợt nghe thấy tiếng nói của giám đốc ở ngay bên cạnh.

- Nội dung cũng hay đấy, anh viết chuyện này được bao lâu rồi?

Tôi vội vàng đứng dậy nhưng cũng không kịp tắt máy vi tính được nữa, lúc đấy tôi chỉ muốn có cái lỗ nào đấy để mình chui ngay xuống.

Vị giám đốc nhìn tôi cười, và hỏi một câu nằm ngoài dự đoán :

- Tôi muốn hỏi anh một chuyện, thế anh có kế hoạch gì cho cuộc đời mình chưa?

Thực sự lúc đó tôi không biết nên trả lời như thế nào, không hiểu đằng sau ẩn ý của vị giám đốc này là cái gì?

- Tôi muốn kể cho anh nghe một câu chuyện, anh ngồi xuống đi.

Sau khi kéo ghế mời tôi ngồi, vị giám đốc bắt đầu câu chuyện của mình.

- Trong một khu rừng nọ, có một con sói đang đuổi thục mạng theo một con thỏ, một miếng mồi ngon cho bữa tối của nó. Khi vừa nhìn thấy một cái cây, thỏ con nhanh chân, chạy tót lên là chui vào một cái hốc cây. Biết  hốc cây là lối ra vào duy nhất, nên sói vẫn kiên trì đứng dưới chờ đợi. “Mày không còn đường thoát nào đâu” Sói cay cú nói. Một lúc sau, từ hốc cây đó xuất hiện một con sóc, sau một hồi nhìn nháo nhác xung quanh, sóc con  chạy thục mạng xuống đất, rồi lại chạy thục mạng lên một cái cây khác gần đấy. Trên cây, sóc rón rén đi, rồi lại dừng lại, có cảm giác là nó sợ độ cao. Nó suýt nữa mấy lần ngã lộn nhào từ trên cây xuống, nhưng rồi lại đứng vững. “Con sóc này thật là nhát chết, trèo cây thật là ngốc xít.” Sói vừa nhìn theo sóc con vừa mỉa mai nói. Bỗng “bịch” một tiếng, sóc con rơi từ trên cây xuống trúng đầu con sói. Cả hai ngã lăn ra bất tỉnh, một lúc sau thì sóc tỉnh dậy, nhìn thấy sói nằm cạnh, vội vàng vùng dậy rồi chuồn thẳng. Cậu nghĩ xem, câu chuyện này như thế nào? Có ý kiến gì không?

Giám đốc nhìn tôi trìu mến và hỏi.

Lúc đó, tôi thật thà đáp:


- Tôi thấy câu chuyện này có hai chỗ đáng lưu ý:. Một là tôi cho rằng con sóc đó không biết trèo cây, hai là làm sao con sóc có thể rơi trúng đầu con sói được khi nó đang ở một cái cây khác.

- Ý kiến của cậu khá hay. Nhưng tôi muốn hỏi cậu một câu quan trọng hơn. Thế con thỏ đâu rồi?

Chết thật, đúng là tôi quên mất con thỏ đang ở đâu. Từ khi có sự xuất hiện của con sóc là tôi không còn nghĩ đến con thỏ đó nữa.

Giám đốc nhìn tôi một cách nghiêm khắc và nói:

- Con thỏ chính là mục tiêu đặt ra của cậu khi bước vào công ty này. Tôi vẫn còn nhớ, khi chính thức nhận cậu vào làm việc tại công ty, ngày đầu tiên cậu nói với tôi rằng: “Tôi sẽ cố gắng để trở thành một nhà quảng cáo giỏi”. Cậu còn nhớ chứ?

Đúng vậy, tôi đã từng nói như vậy khi mới chân ướt chân ráo bước vào công ty quảng cáo này. Tại sao giám đốc vẫn còn nhớ, trong khi đó tôi lại quên mất lời hứa của chính mình?

- Anh bạn trẻ, hãy tin tôi đi. Giám đốc vỗ vai tôi, nở một nụ cười và nói tiếp:

- Nếu như cậu toàn tâm toàn ý theo đuổi nghề làm quảng cáo thì tôi tin rằng cậu sẽ trở thành một nhân vật xuất sắc. Đời người không đủ dài để cậu có thể hoàn thành tốt mọi mục tiêu của mình đâu. Hãy nhớ rằng, cậu chỉ cần hoàn thành xuất sắc một mục đích, làm tốt một mục tiêu đã được đề ra thì cậu cũng đã trở thành người thành công rồi. Đừng quá ôm đồm nhiều việc, rồi cuối cùng không việc nào ra với việc nào. “Một nghề cho chín còn hơn chín nghề, phải không, anh bạn trẻ?

Sau buổi hôm đấy, nghe theo lời khuyên của giám đốc, tôi đã lấy lại tinh thần làm việc hăng say như thưở nào. Ba năm sau, tôi đã trở thành giám đốc của chính công ty đấy. Tôi cũng thường đem câu chuyện này để dặn dò lại nhân viên của mình như ngày nào vị giám đốc tiền nhiệm đã dặn dò tôi. Và tôi sẽ không thể nào quên được ông, quên được bài học tuy giản dị nhưng lại vô cùng ý nghĩa của ông, một bài học đã và đang ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp hiện tại cũng như sau này của tôi.
                     Hải Hiền (theo 138h.com)